BPSOS-Orange County kỷ niệm 30 năm hoạt động (Người Việt)

'May mắn duy nhất của em là sinh ra được làm người!'

Linh Nguyễn / Người Việt

WESTMINSTER (NV) Vào Chủ Nhật, ngày 10 tháng 10 tới đây, văn phòng BPSOS ở Orange County, California sẽ tổ chức buổi tiệc lúc 11 giờ sáng ở nhà hàng Mon Chéri số 12821 Harbor Blvd., Suite # H-1B, Garden Grove, để đánh dấu ba thập niên hoạt động và mở đầu thập niên thứ tư.

Tiến Sĩ Nguyễn Ðình Thắng (bên trái) của BPSOS tiễn cô Vũ Phương Anh (bên phải) lên máy bay đi định cư Hoa Kỳ ngày 7 tháng 7, 2010 tại phi trường Bangkok, Thái Lan. (Hình: BPSOS cung cấp)

Cô Tiffany Nguyễn, quản trị Văn Phòng Orange County cho biết: “Ðây là dịp hội ngộ của các ân nhân và những người từng được BPSOS giúp đỡ. Tại buổi tiệc này, BPSOS cũng sẽ gây quỹ để tài trợ cho kế hoạch 10 năm tới đây.”

CAMSA là gì?

Trong thập niên thứ tư, BPSOS đồng sáng lập Liên Minh Bài Trừ Nô Lệ Mới (CAMSA) năm 2008 hiện hoạt động ở 4 địa điểm ở Á Châu. Từ năm 2007, BPSOS bắt đầu can thiệp cho nhiều người Việt lánh nạn ở Thái Lan do hậu quả của cuộc đàn áp kéo dài đến nay ở Việt Nam. Gần đây, hoạt động bảo vệ người tị nạn của BPSOS được chú ý qua trường hợp của cô Vũ Phương Anh và nhiều chục giáo dân Cồn Dầu.

“May mắn duy nhất của em là sinh ra được làm người!”

Qua điện thoại, trả lời câu hỏi của Người Việt, liệu cô Vũ Phương Anh, một nạn nhân của tệ nạn buôn người, có tham dự buổi gặp gỡ cuối tuần này. Cô cho biết vì lý do sức khỏe và cuộc sống chưa ổn định (đến ngày 7 tháng 11 này mới được 3 tháng định cư tại Mỹ) nên cô chỉ có thể ngỏ lời cám ơn BPSOS và những ân nhân đã giúp đỡ cô qua webcam mà thôi.

Cô Vũ Phương Anh, 28 tuổi sinh quán ở Lào Cai, Bắc Việt, kể lại những gian lao mà cô đã phải trải qua, cô đã được BPSOS giúp đỡ ra sao, và làm thế nào cô được cứu thoát khỏi trại tị nạn Thái Lan để sang Mỹ định cư tại Houston, Texas.

“Từ khi sinh ra, em đã không được may mắn vì em không giống ai. Mẹ em là người sắc tộc, mẹ bị bệnh tim trước khi mẹ lấy chồng. Em đã phải bươn chải giúp mẹ từ năm 11 tuổi. May mắn duy nhất của em là sinh ra được làm người!” Cô kể rằng: “Em là một trong 276 người đi lao động ở Jordan. Ngày tới nơi này, chúng em không hiểu sao chúng em bị đánh đập và bắt phải làm nhiều giờ. Em không biết phải kêu cứu ai. Một hôm em sang phòng của chị Tuyết, làm cho báo Tuổi Trẻ ở Hà Nội. Chị sang Jordan để đưa chị Luyến, một người lao động quê ở Phú Thọ về nước. Tại Việt Nam chị Luyến đã bị công an dàn cảnh đánh chấn thương sọ não. Tin này chị Tuyết đã đăng trên báo Tuổi Trẻ khiến anh Nguyễn Ðình Thắng tìm ra và liên lạc được với chị Luyến.”

“Bán một băng vệ sinh để đổi lấy một gói mì!”

Phương Anh kể tiếp trong mối xúc cảm thể hiện qua giọng nói: “Sau này chúng em không có tiền, phải đem bán số băng vệ sinh đem theo dự trù dùng cho thời gian một năm lao động. Bán một băng vệ sinh để đổi lấy một gói mì!” Anh Thắng (Nguyễn Ðình Thắng) là người đã gởi cho chúng em $3,000 đô la, ba ngày sau khi biết chúng em gặp vô cùng khó khăn. Chúng em chia đều cho 276 người lao động, mua đường, gà và gạo để nấu cháo ăn.”

Trong khi đình công tại Jordan, một phái đoàn chính quyền CSVN qua gặp nhóm người lao động này. Phương Anh cho biết: “Họ không tự giới thiệu. Họ nói bắt ép và ra lệnh cho chúng em phải đi làm vì đình công là bất hợp pháp, là phá vỡ hợp đồng. Chúng em có bao giờ ký một hợp đồng nào đâu. Em hỏi có luật nào sai công an đến đánh người không? Hai người vỗ ngực xưng tên là Trương Xuân Thanh và Trần Việt Tú vào phòng em và hỏi em có nhận tiền của bọn phản động không. Em trả lời chỉ nhận của ân nhân thôi. Hai người vu cáo em đã nhận tiền của tên Nguyễn Ðình Thắng để bôi nhọ danh dự đất nước mình. Em dù sợ hãi nhưng đã khẳng định là em chỉ nhận tiền của ân nhân thôi, không biết ai là phản động cả! CAMSA và anh Thắng luôn liên lạc với em ngay cả những lúc nhức đầu, đau bụng và di chuyển chỗ ở liên tục trong suốt hai năm 6 tháng ở Thái Lan.” Sau này cô Phương Anh được biết Trương Xuân Thanh từ Bộ Ngoại Giao CS Hà Nội và Trần Việt Tú thuộc tòa lãnh sự Ai Cập.

Phương Anh không giấu nỗi sự uất ức khi kể về người bạn lao động tên Ngọc bị cảnh sát Jordan đánh, về đến Việt Nam thì chết. Ngày lên máy bay rời Việt Nam đi Jordan, Ngọc còn ngồi cho đứa con một tuổi bú lần cuối. Hai người bạn khác bị đánh tên Ánh và Vang khi về Việt Nam bị trọng bệnh, hiện sống đời sống thực vật, không biết gì!

“Ðưa con tôi đi sao không đưa nó về?”

Trong những lần liên lạc với mẹ, Phương Anh nghe mẹ nói công an đến nhà gây khó khăn cho rằng cô đã theo bọn Mafia. Mẹ cô bị bệnh tim giai đoạn 3 nhưng cũng đã nghe lời cô: “Mẹ cứ cầm dao chém nó cho con. Ðưa con tôi đi sao không đưa nó về?” Nhưng cuối cùng khi nghe chính đưa con gái 3 tuổi của mình bị chết dù đã 4 ngày mà không được đem chôn, bắt Phương Anh phải về mới cho thì cô rất phẫn uất, cô nói: “Chẳng thà bất hiếu vì biết sẽ không giúp gì được cho sức khỏe của mẹ, em phải cho mọi người biết để chấm dứt sự bất công xảy ra cho bọn em, phải đem ra ánh sáng để giải oan cho những người bị áp chế, đã chết tức tưởi.”

Dù qua Houston được gần 3 tháng, Phương Anh đang phải chữa bệnh, cô cho biết đã học và lấy được bằng lái xe. Hiện cần một chiếc xe cũ để di chuyển vì mỗi ngày Phương Anh phải đi bộ 40 phút mỗi lượt để đến lớp học tiếng Anh (ESL). Cô đi tìm việc gặp khó khăn vì bị chê là kém sức khỏe và gầy yếu quá. Cơ quan IOM cho 3 tháng tiền nhà sắp hết, không biết sẽ phải ở đâu. Phương Anh có nguyện vọng kể lại câu chuyện đời mình để đánh động dư luận về tệ nạn xuất cảnh lao động và xin mọi người hỗ trợ cho CAMSA và BPSOS để họ có thể giúp được nhiều người cùng cảnh ngộ với Phương Anh.

Những thiện nguyện viên lâu dài vẫn gắn bó

Trong số những thiện nguyện viên đã lâu năm cộng tác với LAVAS, một tổ chức do BPSOS lập ra từ năm 1990 để tranh đấu cho quyền tị nạn của những đồng bào vượt biên bị thanh lọc bất công, Luật Sư Nguyễn Quốc Lân nhận xét: “BPSOS không những làm việc hữu hiệu riêng cho tổ chức này mà còn đem lại nhiều kết quả tốt giúp cả cộng đồng Việt Nam trong suốt 30 năm qua, như vận động Quốc Hội Hoa Kỳ cho 18 ngàn người được định cư sau khi bị hồi hương theo chương trình ROVR, mở lại chương trình HO, các vấn đề di dân và cải tổ trợ cấp, chống nạn buôn người, v.v...”

Chị Thanh Thu, một thiện nguyện viên lâu năm khác hồi tưởng: “Những hình ảnh đồng hương vượt biển do BPSOS can thiệp được định cư khiến tôi khó quên. Tôi luôn theo dõi hoạt động của Nguyễn Ðình Thắng và khi nào tôi cũng nghĩ mình là một cảm tình viên, được may mắn giúp một bàn tay.” Chị cho biết anh Ðức, chồng chị phụ trách phần văn nghệ cho buổi tiệc hội ngộ này.

Ban tổ chức kỷ niệm 30 năm phục vụ thuyền nhân, những người bất hạnh như Phương Anh mong được tiếp đón mọi người quan tâm vào Chủ Nhật này, ngày 10 tháng 10, lúc 11 giờ sáng ở nhà hàng Mon Chéri số 12821 Harbor Blvd., Suite # H-1B, Garden Grove. Giá vé là $30 Mỹ kim mua trước, $40 Mỹ kim tại cửa. Cần thêm thông tin, xin liên lạc anh Alex Phạm: 714-897-2214 hoặc  This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it .

 


Make A Donation






Sign up for Email Alerts 

Email Newsletter icon, E-mail Newsletter icon, Email List icon, E-mail List icon Subscribe to receive BPSOS Updates


Connect with BPSOS

  


For other ways to get involved, click here.

YOU SEARCH OR SHOP...
WE GIVE!
Search the Web now Money-saving coupons
Raise money for BPSOS just by searching the web and shopping online!